Home Bà tám Chàng trai sống một mình trong một thế giới vô vàn người

Chàng trai sống một mình trong một thế giới vô vàn người

95
alone

Chàng trai sống một mình trong một thế giới vô vàn người, không ai có thể nhìn thấy hay nghe thấy anh ta, anh ta sống những ngày cô độc như thế cho đến khi tìm thấy một người khác, một người cũng đơn độc giữa thế giới giống mình. Họ yêu nhau, nhưng rồi chàng trai quay trở về thế giới thực, mọi người có thể nhìn thấy anh, nhưng anh không còn thấy cô nữa.

“Cảnh đẹp quá.”

Nàng buông bàn tay bé nhỏ khỏi gương mặt tôi, tôi mở to đôi mắt màu xanh lục để ngắm nhìn toàn cảnh. Từ chỗ chúng tôi ngồi trên đỉnh núi, những vì sao tỏa sáng lấp lánh. Bằng ấy thời gian, tôi chưa từng thực sự chiêm ngưỡng vẻ đẹp kỳ diệu này, khác xa những ánh đèn trên trần gian. Chúng không thể so sánh được.

“Ừ, đẹp thật.”

“Nhảy cùng tôi một điệu chứ, thưa quý cô?” Tôi nháy mắt với nàng.

Nàng đáp lại bằng một nụ cười và đặt bàn tay mềm mại vào tay tôi.

“Được thôi.”

Tôi cười lớn khi nắm lấy tay nàng, dẫn nàng theo điệu nhạc êm ái. Chiếc radio chúng tôi tạo ra khởi động ngay lúc đó, và giai điệu “Kiss Me” dịu dàng len lỏi khi chúng tôi khiêu vũ bên nhau dưới bầu trời đầy sao.

[Cảm giác này như thể rơi vào lưới tình vậy]

Tôi có thể cảm thấy những ngón tay nàng bám chặt cánh tay tôi khi tôi ngả nàng xuống.

[Rơi vào lưới tình]

Chúng tôi xoay tròn theo điệu nhảy, và tôi yêu làm sao ánh mắt nàng khi chúng khiến tôi nghĩ về sự vĩnh hằng.

[Rơi vào lưới tình]

Một lúc sau, chúng tôi dừng lại, cả hai ngồi bên nhau trên một khoảng đất toàn sỏi đá.

“Anh đã thích nghi rất tốt, ở… vương quốc này.” Nàng nói.

Tôi nhận ra mình lạc đến xứ sở gọi là “Vương quốc Bóng tối” này khá lâu về trước. Ở đây, cả hai chúng tôi chẳng qua chỉ là những chiếc bóng, không thể tương tác với thế giới thực. Không ai nhìn thấy, nghe thấy, chạm vào hay nói chuyện được với cả hai.

Tôi ngồi xuống, vòng tay qua ôm sát nàng kề bên. Nàng có mùi giống như những quả berry chín mọng ngọt ngào và hoa hồng tươi mát.

“Một khi đã quen rồi thì anh thấy cũng không tệ lắm.” Bây giờ thì tôi bảo thế, nhưng lúc ban đầu khi đến đây, trong tôi tràn ngập nỗi buồn và tuyệt vọng. Chính nàng đã giải thoát tôi khỏi vũng bùn đen đó.

“Anh hoàn toàn cô đơn. Không ai khác có thể nhìn thấy anh hay nghe anh nói.”

“Giống như cả thế giới này trở nên yên lặng, chỉ còn anh và em. Bên cạnh đó, chúng ta tự tạo ra mọi thứ, thật là ngầu quá đi mất.”

“Nhưng anh thử nghĩ đến những điều anh có thể có được ở thế giới thực mà xem. Anh có thể có người mà anh yêu. Anh có thể có một gia đình. Những người bạn và một gia đình.”

“Anh có em rồi.” Tôi mỉm cười. “Em biết mà, thế với anh là đủ.”

“Có vô vàn con cá ngoài đại dương.” Nàng dừng lại, vẫn còn chìm đắm trong vẻ đẹp bất tận của vũ điệu kỳ vĩ của những vì sao. “Hoặc là, những ngôi sao trên bầu trời-”

“Chỉ có một, ở ngay bên cạnh anh,” Tôi đáp, siết chặt lấy tay nàng. “Thôi nào quý cô thân mến, chúng ta dừng chủ đề này ở đây được rồi! Việc của chúng ta là khiêu vũ và ngắm sao… nghe lời anh.”

“Nhưng anh sẽ hạnh phúc hơn nếu anh quay lại”

“Chúa ơi, em chẳng chịu ngừng gì cả.”

Nàng bĩu môi. “Đúng thế đấy. Em sẽ phiền anh đến cùng thì thôi.”

“Shhh. Nghe anh này.”

[Hôn anh, như thể em mong đợi được yêu]

“Xem đi. Nhạc sĩ yêu thích của em đặc biệt đưa ra yêu cầu đấy.”

Nàng cười khúc khích khi tôi kéo nàng vào lòng và hôn nàng say đắm.

*
Anh vẫn không hiểu em làm điều đó bằng cách nào.

[Sẽ ra sao nếu chúng ta đánh mất nhau giữa thế giới rộng lớn và trống rỗng này?]

Em đi rồi. Em hứa hẹn sẽ cho anh một bất ngờ, và rồi em biến mất vào không khí. Anh đã chắc chắn mình phải đợi em ở nơi ta đã hẹn.

[Vậy thì, chúng mình sẽ gặp nhau ở bãi biển. Anh đợi em ở đó nhé.]

Anh đến đó, và anh đợi. Ngày này qua ngày khác, anh vẫn đợi, tệ thật. Mỗi ngày trôi qua, khi ban ngày nhường chỗ cho màn đêm, anh ngồi một mình ngắm những vì sao, anh mãi mãi nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc bên em.

Rồi một ngày kia, anh cảm thấy người anh bị xé toạc. Anh bị hất ra khỏi Vương quốc Bóng tối. Và rồi anh quay về thế giới thực như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có thể là bởi em đã tìm ra cách nào đó đưa anh trở lại.

Anh không hiểu tại sao nữa.

[Anh đợi em ở đó nhé.]

Anh dành 5 năm trời cố gắng quay lại. Anh đuổi theo em khắp nơi trên thế giới. Anh biến mình thành cái bóng của em, hi vọng được gặp em lần nữa. Anh không hiểu nổi tại sao em lại có thể ném anh đi dễ dàng đến thế. Anh không đủ với em sao? Anh không làm em hạnh phúc ư?

Giờ thì anh rõ rồi. 10 năm, cuối cùng anh cũng nhận ra câu trả lời.

Và anh ở đây. Chân anh lún vào trong cát mịn. 10 năm. Vẫn là nơi ấy. 5 năm sau những ngày tìm em. Anh dừng lại, nhưng anh biết em ở đây. Đó là lời hứa của chúng ta. Điểm hẹn định mệnh của chúng ta.

Định mệnh của chúng ta.

Ở bên nhau, mà lại chia xa.

“Em đã đúng.” Anh hét lên với biển, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đỏ ửng. “Em đã đúng. Anh đã tìm thấy người khác. Bọn anh có một gia đình. Anh lại có những người bạn.” Anh mất 10 năm để ngưng trở thành cái bóng của chính mình. Để có thể thực sự bỏ thế giới đó lại đằng sau và trở lại đây. 10 năm rồi, nhưng anh đã làm được. Anh khuỵu gối xuống, làn nước ập đến vây xung quanh anh. Nước mắt anh mặn chát hòa cùng nước biển.

“Anh hạnh phúc lắm.” Anh thì thầm. Anh gần như cảm thấy em có thể nghe tiếng anh.

[Em biết.]

“Anh không rõ em có hạnh phúc khi chúng mình bên nhau không.”

[Em có chứ.]

“Nhưng anh mong rằng bây giờ em vẫn sống vui.”

[Em sẽ luôn dõi theo anh.]

“Anh sẽ không bao giờ… không bao giờ quên em, Carol.”

[Cảm ơn anh.]

“Anh thật biết ơn… anh biết ơn đã được gặp em.”

[Em cũng vậy]

“Anh yêu em.”

[Đó là tất cả những gì em muốn nghe. Cảm ơn anh, Ron, vì đã thật hạnh phúc.
Em cũng yêu anh.]

Nguồn: Sưu tầm

 

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here