Home Bà tám Cô ấy hẹn hò với tôi chỉ để chọc tức ba mẹ...

Cô ấy hẹn hò với tôi chỉ để chọc tức ba mẹ mình.

74

Cô ấy hẹn hò với tôi chỉ để chọc tức ba mẹ mình.

Rosie von Zimmer ngọt ngào của tôi.

Tôi biết mình đã đổ gục trước em ngay từ giây phút em bước vào trong cái quán McDonald mà tôi từng làm ở đó. Một cô gái mười sáu tuổi có mái tóc đen mượt mà, bóng loáng tựa như dòng thác đang đổ nhẹ nhàng xuống đôi vai hoàn mỹ kia, một đôi vai gầy gò được tô điểm bằng một sợi dây chuyền mỏng ở quanh cổ. Em đi cùng với hai người bạn mà tôi không thể nhớ nổi mặt hay tên. Cứ mỗi khi Rosie từ bên ngoài bước vào, không gì trên đời này quan trọng nữa ngoài sự tồn tại của em.

Em từ tốn bước đến quầy của tôi và gọi món. Tôi nhớ như in rằng em là người duy nhất trong nhóm bạn không gọi cho mình coke cho người ăn kiêng, “bởi vì nếu như mấy đứa đã định uống soda thì phải uống cho tới.”

Em đã có khen hình xăm của tôi một lần. Là hình xăm về một con nai được trang trí thêm bằng những đóa hoa trên cánh tay của mình. Một hình ảnh mạnh mẽ nhưng lại vô cùng tao nhã, hệt như em. Hệt như Rosie von Zimmer của tôi vậy.

Không cần nói thì ắt hẳn các bạn cũng biết, đó là giây phút tuyệt vời nhất trong đời tôi từ trước tới giờ. Vì em ấy không những có để ý đến sự tồn tại mà còn yêu thích một điều gì đó của riêng tôi nữa. Tôi vốn dĩ là một tên thất học, cố gắng làm nhiều việc khác nhau chỉ để kiếm sống qua ngày và giúp đỡ cho người mẹ ốm yếu cũng như em gái nhỏ Frankie của mình. Tôi không hề muốn họ sẽ phải chịu chung cảnh khổ với mình, nên tôi luôn cố gắng gửi tiền về nhà mỗi tháng, ngay cả khi nếu số tiền đó là do tôi đã nhịn ăn vài ba bữa. (mặc dù đôi khi đúng thế)

Ở tuổi 21, tôi đã bị vắt kiệt sức lực bởi những ca làm việc luôn nối đuôi nhau nhưng bản thân lại chỉ ngủ 3 tiếng mỗi ngày. Nhưng tất cả cũng chỉ để phụ giúp kinh tế cho gia đình cũng như nuôi dưỡng cho đam mê về âm nhạc và hình xăm của tôi – nhưng đó là vào năm 1988, tôi đã không thể tưởng tượng được cảnh âm nhạc luôn có thể truy cập mọi lúc mọi nơi như hiện nay.

“Em thích hình xăm của anh!” Rosie trông có vẻ thích thú một cách chân thật, cứ như một đứa trẻ vậy, em reo lên bằng một chất giọng hiền hòa như thiên sứ của mình.

Với một sự tự tin mà ngay cả tôi cũng không thể ngờ là mình có nó, tôi đã đáp lại em bằng một nụ cười với hết sức có thể và nói lời cảm ơn mà không bị lắp một chữ. Quán ăn cũng gần như vắng khách vào thời điểm đó – giữa trưa – thế nên trong lúc các đồng nghiệp khác của tôi đang chuẩn bị bữa ăn thì em lại tiếp tục cuộc trò chuyện nhỏ này cùng tôi.

“Em ước gì mình có một cái giống thế nhưng ba mẹ sẽ giết em mất!” một lần nữa, những lời em nói ra thật là ngây thơ và non nớt. Em gần như khiến cho trái tim của tôi tan chảy.

“Nếu em muốn, tôi có thể dẫn em tới studio và em có thể xăm cho mình ở một chỗ kín đáo.”

Những câu chữ trên văng ra khỏi miệng ngay trước khi tôi nhận thức được. Tôi vừa hoảng sợ vừa cảm thấy biết ơn rằng nhờ có vậy, số mệnh đôi ta đã được buộc chặt với nhau kể từ giây phút đó.

Em cười hạnh phúc.

“Em muốn chứ! Anh thật sự dẫn em đi được hả?” sự phấn khích của em dường như có sức lan tỏa, ngay cả tôi cũng không thể kìm lại nụ cười hạnh phúc của mình.

“Chắc chắn rồi! Em muốn thì bất cứ khi nào cũng được,”, tôi đáp lại rồi chợt nhận ra mình lại đang cố gắng làm em chú ý đến mình. Tôi chưa bao giờ quan tấm rằng mình đang ngại ngùng hay có một vẻ ngoài xấu xí, nhưng tôi cũng chẳng tự tin hay điển trai bao giờ cả. Từ trước đến giờ tôi cũng đã từng hẹn hò vài người, dù tốt bụng hay dễ thương thì chẳng ai có một vẻ đẹp thuần khiết như em cả, mà cũng chẳng quan trọng nữa.

“Anh có xe máy không?” em hỏi tôi với một đôi mắt to tròn, em phát âm một cách lúng túng cứ như rằng mình đang nói về một đề tài bị cấm đoán nào đó.

“Anh có”, tôi đáp lại đơn giản.

“Vậy anh có thể làm ơn dẫn em đến đó vào ngày mai bằng xe máy của mình không, em sẽ đến vào lúc 5 giờ.” em nói rồi cầm lấy những món mà mình đã order.

Nhưng vốn đã quen sống trong nhung lụa, chắc em không hề biết định nghĩa của việc làm tăng ca, nhưng tôi đã thu xếp ổn thỏa với các đồng nghiệp của mình và đã có thể đi cùng em vào ngày hôm sau. Thành thật mà nói, chiếc xe máy của tôi là một đống sắt vụn đang xuống cấp thì đúng hơn, nhưng tôi vẫn thích nó. Và dường như em cũng vậy.

“Em mượn áo khoác của anh được chứ?” em hỏi. Cũng như những món đồ khác mà tôi sở hữu, cái áo khoác da này cũng đã quá cũ, nhưng trông em lại rất thích thú khi được thử khoác nó. Em ôm lấy tôi thật chặt và cùng tôi đến chỗ studio của bạn mình.

Leonard là bạn cùng phòng cũng như một người bạn tốt của tôi; cậu ta tài năng nhưng chỉ làm việc trong một cái studio chật hẹp ở một góc khỉ ho cò gáy trong thành phố. Mọi người trong ngành ai cũng đều quý mến cậu ta cũng như những tác phẩm của cậu ấy. Nhưng cậu ấy đáng lẽ phải nên ở một vị thế cao hơn.

“Em cũng thích nai nữa, anh có phiền không nếu em xăm một hình giống với anh?” Em nhẹ nhàng hỏi.

“Dĩ nhiên không rồi!” Tôi cười, “Những hình xăm của Leo lúc nào cũng độc nhất vô nhị cả nên em đừng lo. Chúng ta sẽ có hình xăm cặp chứ không phải hai hình xăm song sinh đâu.”

“Sau chuyện này em có muốn đi chơi cùng bọn anh không?” Leo hỏi, một hành động mà tôi đã rất sợ để thực hiện. Tôi cũng biết là giữa thế giới của mình và em không hề có cùng cấp bậc. Nhưng em đã mỉm cười và đồng ý.

Em chọn cho mình một con nai nhỏ nằm bên trong một hình tam giác ngược, hình xăm sẽ nằm ở bên trái dưới ngực nhưng trên eo một tí; đó là một vị trí lý tưởng để giấu hình xăm ngay cả khi em có mặc đồ tắm, ngoại trừ đó không phải là bikini. Tôi xém ngất khi nhìn thấy em cởi bỏ áo mình ra để xăm, tôi đã cố không nhìn chằm chằm vào làn da trắng như sữa của em.

Một vài giọt nước mắt đã chảy ra từ trong em ngay khi Leo vừa đặt những mũi kim lên trên phần xương sườn, nhưng em đã kìm nén bản thân lại để không òa khóc lên. Em đã rất khát khao để bản thân trở nên ngầu lòi.

“Da của em cứ như một miếng vải canvas hoàn hảo ấy. Em muốn đến bất cứ khi nào cũng được, anh sẽ giảm giá cho em vì em là bạn của Frederic.” Leo nói.

Em rất thích hình xăm ấy, và tôi đã tận tình chỉ dẫn em cách chăm sóc vùng da xăm để nó lành lại nhanh chóng. Sau đó, em cùng tôi và Leo đến một quán bar yên tĩnh, nơi mà tôi cùng Leo và Lena, bạn gái của cậu ấy vẫn thường xuyên lui tới. Ngay lập tức, em và Lena trở nên hợp với nhau nhanh chóng, tối đêm đó, cô bạn gái của Leo lúc này đã say mềm có nói rằng: “Fred, ông phải cưới em gái này.”

Cô ấy tưởng rằng mình đang thì thầm nhưng cả quán bar đã nghe thấy những lời vừa rồi. Mọi người cười phá lên. Rosie thì đang ngồi cạnh và đặt tay lên cổ tôi, “Em không biết nhiều về chuyện cưới hỏi, nhưng mà em rất là muốn hôn anh ngay lúc này.”

Nụ hôn đó làm tôi như đang lơ lửng trong vũ trụ, chiếc giường của vạn vì sao đang nhẹ nhàng chạm vào da thịt khi tôi lướt ngang qua. Tôi không thể nào miêu tả nó khác đi được. Khoảng khắc đó thật là kỳ diệu, ngỡ như cả vũ trụ chỉ còn lại tôi và em. Khoảnh khắc đó, những thứ khác như: quán bar yên tĩnh kia, công việc mà khiến tôi đầu tắt mặt tối, những hóa đơn đã quá hạn hay ba mẹ của em, đã không còn quan trọng nữa.

Chúng tôi dường như không thể tách rời. Bạn bè của em ai cũng đều giúp em dựng chuyện về mấy bữa tiệc ngủ, mấy chuyên đề nhóm, hay về kế hoạch học tập; họ nghĩ chuyện sẽ vô cùng kịch tính như phim khi mà em lại trốn nhà để lẻn ra ngoài hẹn hò cũng một gã trai đã đứng tuổi và có hình xăm.

Ngày kỷ niệm một tháng bên nhau của chúng tôi, Rosie đã mua cho tôi một chiếc xe máy mới toanh. Tôi nói rằng mình không thể nhận nó, nhưng Rosie bảo là tôi đừng hành xử như một thằng ngu nữa. Giây phút đó tôi mới nhận ra Rosie giàu đến mức nào.

Em dành hàng đêm ở tại căn hộ hai phòng chật hẹp này của tôi mà không hề than phiền bất cứ gì. Leo cũng không thấy phiền về điều này, vì cậu ta luôn dành hàng giờ làm việc tại studio hoặc đi cùng Lena đến quán bar kia.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi được biết đến niềm hạnh phúc thật sự. Mọi chuyện sẽ vẫn ổn thôi nếu như tôi không tức giận – và có vẻ như tôi sẽ không thể tức giận trước một cuộc đời đầy ắp niềm vui như thế này.

Chúng tôi bắt đầu vạch ra kế hoạch cho tương lai. “Có lẽ khi mà em vào được đại học, anh có thể chuyển đến thành phố khác cùng em. Chúng ta có thể sống cùng nhau mà chẳng cần quan tâm để ý đến ba mẹ em nữa.” em nói, rồi nở một nụ cười phấn khởi khi nghĩ về sự tự do của cả hai.

Tôi không thể nào đồng ý với em hơn. Tôi sẽ luôn sẵn lòng làm bất cứ công việc dù nặng nhẹ cùng với một nụ cười trên môi nếu như luôn có Rosie yêu quý kề bên. Tôi gọi em là Doe (Con nai cái) vì hình xăm của em, nhưng em luôn mực khẳng định rằng chính tôi mới là người có một cặp mắt long lanh giống con nai cái, cho nên em gọi tôi là Bambi – một biệt danh vô cùng dễ thương đối với những ai đang yêu.

Chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau. Mặc dù nhiều lúc em không hiểu được xã hội nó khắc nghiệt đối với những người không được may mắn như em là như thế nào, nhưng đối với tôi, việc đó cũng rất là dễ thương. Và em cũng rất ham học hỏi. Em rất ghét mỗi khi nghĩ đến việc sẽ sống một cuộc đời được bao bọc như một nàng công chúa nhỏ và bị cô lập với một thế giới đầy màu sắc ngoài kia. Em muốn được trở thành một phần của nó.

Sau khi ăn mừng ngày kỷ niệm tháng thứ bảy của chúng tôi ở quán bar quen thuộc như thường lệ, cả hai đi ra ngoài. Nhưng tôi nói với em là cứ đi trước đi rồi tôi sẽ theo sau. Chìm đắm quá lâu dưới ánh sáng của hạnh phúc, tôi đã quên đi mặt tối tàn nhẫn của thế giới ngoài kia.

Sau đó vài phút, tôi tìm thấy em đang chống cự lại một gã đàn ông và em đang bị thất thế; mồ hôi chảy đầy trên trán em cùng với vài giọt máu trên cánh tay. Gương mặt của gã kia hiện rõ ác ý. Tôi thật sự đã trở nên cực kỳ phẫn nộ khi nhìn thấy ai đó đang làm tổn thương người con gái mà tôi trân quý như một khó báu. Những gì tôi nhớ là mình đã xông thẳng về phía hắn ta trong cuồng nộ.

Tôi thức dậy vào sáng hôm sau, nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Rosie kề bên. Rõ ràng là em đã thức trắng đêm để trông nom cho tôi.

“Freddie? Bambi?…” em bật khóc òa lên và ôm chặt lấy cơ thể to lớn của tôi đến nỗi tôi làm tôi nghĩ là mình sắp làm gãy xương của em. “Cảm ơn anh vì đã cứu em.”

“Có phải… có phải em…”

“Vâng.”

“Em có muốn tránh xa anh không?”

“Không đời nào. Anh là người đã cứu và đã bảo vệ em cơ mà.”

Tôi cảm thấy biết ơn khi mà em đã không hiểu được mức độ tồi tệ của sai lầm mà tôi đã gây ra.

Cứ mỗi khi tôi trở nên giận dữ thì tôi sẽ lại chuyển hóa. Tôi sẽ không nói mình là một con ma sói vì chu kỳ trăng tròn không hề ảnh hưởng gì đến tôi, chỉ có duy nhất cảm xúc của bản thân thôi. Nhưng đôi khi tôi cũng giống một con ma sói lắm chứ, một sinh vật lông lá, luôn sẵn sàng ăn tươi nuốt sống bất cứ thứ gì làm cho tôi phẫn nộ cùng với móng vuốt và răng nanh, cộng thêm một sức mạnh phi thường mà không con người nào có được. Lúc đó tôi trông rất đáng sợ, nhưng ít ra là tôi vẫn còn phân biệt được đâu là bạn, đâu là thù.

Mẹ tôi là người đầu tiên biết về việc này, bà nói ba tôi cũng giống như vậy. Em gái tôi không biết gì về việc này – chúng tôi cố gắng hết sức để bảo vệ nó.

Một khung cảnh kinh tởm. Mỗi khi chuyện như vậy xảy ra, tôi đều xé toạc một người ra thành từng mảnh và ăn trọn không để sót lại một vết máu trong những tiếng la hú và gầm gừ. Bênh cạnh mẹ tôi, chỉ có mỗi Leo là biết về việc này, bởi vì một vài năm trước, có một tên đã đột nhập một cách hung bạo vào trong căn hộ của tôi vì hắn nhầm lẫn chúng tôi với một vài tên bán thuốc phiện nào đó mà đối lập với hắn. Khi tôi nhìn thấy hắn đâm bạn của mình, tôi đã phanh thây hắn ngay lập tức.

May mắn thay, Leo không bị thương nghiêm trọng cho lắm và tôi tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu như tôi không chuyển hóa cũng như tôi không hề cảm thấy hối hận khi đã xuống tay với tên kia.

Tôi chẳng có một ký ức nào về những chuyện đó cả. Lý do tôi biết rằng nó đã xảy ra là vì mỗi khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, cơ thể của tôi đau nhức như thể mới bị một chiếc xe ủi cán ngang qua người vậy. Tôi đã chuyển hóa ba lần trong 18 năm đầu đời của mình và những lần đó tôi chỉ ở một mình với mẹ; một lần khác là chuyện của Leo và lần này là vì Rosie.

Ở trạng thái bình thường, tôi là một người rất điềm tĩnh; tôi rất ghét bạo lực và không thể nào trở nên đủ phẫn nộ để giải phóng con thú bên trong ra, thậm chí là đánh nhau trong quán bar hay vài cuộc cãi vã thông thường. Việc này chỉ diễn ra khi tôi phải tự vệ cho mạng sống của mình hoặc nhìn thấy những người mà tôi thật sự quan tâm đang bị đe dọa.

“Anh có đáng sợ không?” Tôi hỏi.

“Có, một chút xíu” em đáp. “Nhưng anh chưa bao giờ thể hiện sự thù hận tột độ như vậy đối với em như cách anh đã làm với tên kia. Anh đã xóa sổ hắn hoàn toàn. Chuyện này cũng rất tuyệt vời vì đó là anh.”

Sau một vài giây cảm thấy hạnh phúc một cách kỳ lạ vì tôi đã được chấp nhận bởi người phụ nữ mà mình yêu, tôi nhận ra là mình tiêu rồi.

Đáng lẽ tôi phải đưa em về nhà tối hôm qua mới phải. Em không hề biện lý do gì trước đó với hai người họ hết.

Cả hai cũng không sử dụng điện thoại vào thời điểm đó, căn hộ của tôi cũng không có điện thoại và tâm trạng Rosie đang quá kích động để có thể đi ra ngoài và tìm một trụ điện thoại. Cho nên chuyện gì đến nó cũng đến.

Đó cũng là ngày mà nhà von Zimmer phát hiện chuyện của chúng tôi; họ đã gọi cho bạn của Rosie và nói rằng em không ở nhà của ai tối qua hết.

Ngày hôm sau, họ xuất hiện trước cửa căn hộ của tôi. Họ yêu cầu tôi chuyển đi đến bang khác và đừng bao giờ tìm đến con gái của họ nữa, dĩ nhiên là cùng với một số tiền vô cùng lớn. Tôi từ chối và đẩy họ ra ngoài.

Rosie bị cấm túc, nhưng em đã lẻn ra ngoài để gặp tôi một lần cuối, chúng tôi đã làm tình với nhau như điên trong lần đó. Tôi vẫn nhớ như in cái vị mặn mặn của những giọt nước mắt của Rosie trào ra như đang cùng hòa quyện với sự ngọt ngào của tình yêu mà tôi dành cho em ấy. Tôi không bao giờ nói em nghe về lời đề nghị của ba mẹ em ấy, tôi chỉ biết là mình sẽ tìm ra cách gì đó để cứu vãn cả hai thôi. Thậm chí nếu có mất nhiều năm đi nữa thì tôi cũng không ngại. Người phụ nữ xinh đẹp này đã chấp nhận và yêu thương tôi. Tôi thậm chí không còn quan tâm rằng mọi việc em làm có phải là vì để chọc tức ba mẹ mình hay không nữa. Thậm chí nếu như em không chờ tôi – tôi vẫn sẽ chờ đợi em.

Lần tiếp theo tôi tỉnh dậy, tôi đã ở trong trại giam.

Họ nói rằng tôi đã hóa thú và tấn công Rosie, họ có đầy đủ nhân chứng và bằng chứng thuyết phục để chống lại tôi.

Tôi bị kết án chung thân. Nhưng họ bảo là tôi rất may mắn vì đã được giảm nhẹ hình phạt.

30 năm. 30 năm trong trại giam, tôi nghĩ về Rosie, cố nhớ lại đêm định mệnh đó, cố nhớ lại lý do tại sao. Tại sao con quái vật trong tôi lại tấn công em ấy? Tại sao tôi lại tước đi mạng sống của người mà tôi yêu thương nhất trên đời?

Tôi đã làm nhiều thứ có thể để giữ cho mình không bị điên. Mỗi ngày trôi qua đều là địa ngục.

Mẹ và em gái đều đến thăm tôi đều đặn, mỗi lần như vậy, hai người đều giàn giụa trong nước mắt nhưng luôn cố gắng mỉm cười với tôi bằng một khuôn mặt kiên cường, mạnh mẽ. Leo đến thăm mỗi năm ít nhất một lần, chỉ đi cùng với Lena lần đầu tiên. Sau khi họ chia tay, Leo đã trở thành một nghệ sĩ xăm mình nổi tiếng. Nhìn thấy cậu bạn của mình nhận được sự thành công xứng đáng, lòng tôi cũng được an ủi đôi chút. Gia đình tôi thì ngày càng khó khăn hơn và những người bạn khác đã bỏ mặc tôi.

Tôi đã hỏi Leon cả tỉ lần về đêm hôm đó, nhưng Leo nói rằng cậu ta không có mặt ở đó.

Tôi đã cố gắng cải tạo tốt trong trại giam. Học nghề, lo chuyện của bản thân và không bao giờ gây sự với bạn tù nào khác. Kết cục có thể là một thảm kịch, nhưng tôi vẫn mong một ngày nào đó lại được trở thành một con người tự do, để có thể giúp đỡ cho đứa em gái của mình; như mẹ của tôi, một vài năm sau đó, nó cũng đã phát bệnh Gaucher.

Tôi đã được thả ra năm ngoái, Leo lúc đó đang lâm bệnh cực nặng; cậu đã sống buông thả vài năm trước đó, kết quả là bị bỏ mặc cho đến chết bởi các đồng nghiệp của mình vì căn bệnh Kaposi’s sarcoma, một tác nhân khác của bệnh HIV.

Ở trên chiếc giường nơi mà người bạn thân nhất của tôi đang trút hơi thở cuối cùng kia, cậu đã thú tội với tôi rằng chính cậu là người đã chấp nhận số tiền của nhà von Zimmer để kể cho họ nghe về bí mật của tôi, họ cũng đã ép cậu gọi điện báo cảnh sát rằng tôi đã giết Rosie. Leo biết gia đình đó nguy hiểm và quyền lực đến nhường nào, và cậu cũng biết chống đối lại họ chỉ là một nỗ lực vô ích; nếu họ đã quyết định không cho con gái cưng của mình hẹn hò với một tên vô danh tiểu tốt nào đó, thì con gái họ sẽ chẳng bao giờ được hẹn hò với tên vô danh tiểu tốt đó thêm một lần nào nữa – bằng bất cứ mọi giá.

Tôi biết là cậu ta nói đúng. Tôi cũng biết là mình đã quá ngu muội khi không chấp nhận khoản tiền yêu cầu và tránh xa con gái họ.

Nhưng bên cạnh việc mà tôi đã làm. Tôi tự hào vì những việc đó. Đầu tiên, Leo đã dùng số tiền đó để mở một tiệm xăm khang trang hơn và thực hiện ước mơ của mình, cậu đã có giao du với những người giàu có và nổi tiếng khác, nhưng sự tội lỗi đã xâm chiếm Leo không ít lâu sau đó, đó cũng chính là lý do khiến cậu rơi vào con đường nghiện ngập.

“Khoan đã!” Tôi hét lên sau khi trấn tĩnh được bản thân. “Vậy thì chuyện gì đã xảy ra với Rosie? Thứ gì đã giết em ấy?”

“Thật ra không ai đã giết chết Rosie cả.” Cậu ấy đã nói thế, tôi ôm chầm lấy cậu mặc kệ làn da chằng chịt các vết nám đỏ của cậu.

Leo nói rằng nhà von Zimmer đã gửi con gái họ vào trong viện tâm thần trong nhiều năm do em ấy bị trầm cảm tột độ. Sau khi được thả ra, em không tìm đến tôi nữa vì ba mẹ em đã chi một khoảng tiền lớn để loan tin đồn rằng tôi đã chết trong trại giam; thậm chí còn dựng một nấm mồ giả cho tôi nữa cơ mà.

Leo cầu xin tôi sự tha thứ và nói rằng cậu đã tìm ra địa chỉ hiện tại của Rosie.

Tôi không chờ cho đến tang lễ của cậu ấy mà mua ngay một vé máy bay cùng với số tiền vay mượn được.

Lúc gõ cửa nhà của Rosie, tôi nghĩ em giờ đây đã là một người phụ nữ đứng tuổi đã có gia đình, cùng những đứa con và đã quên mất tôi hoàn toàn. Nhưng khi em vừa mở cửa ra, tôi chỉ có ít hơn một giây để nhận ra rằng, em đã xinh đẹp hơn rất nhiều mặc dù thời gian đã in hằn lên gương mặt đó, trước khi em nhào đến ngã vào vòng tay tôi.

“Bambi!”

Tôi bật khóc trong hạnh phúc trong khi em dẫn anh vào trong, chúng ta đã nói chuyện với nhau hàng giờ đồng hồ về những gì cả hai đã phải trải qua. Chúng ta kể cho nhau nghe rằng mọi thứ đã tàn nhẫn đối với cả hai như thế nào, về cái chết tin đồn của cả hai. Ba mẹ còn bắt em ấy phải đổi tên để gia đình và bạn bè tôi không thể tìm ra được; mặc cho mọi chuyện đó, tôi vẫn cảm thấy biết ơn Leo, vì tôi có thể tưởng tượng được việc tìm ra nơi ở của em là một việc khó khăn như thế nào.

Rosie nói rằng em không hề phải sống khổ cực; sau khi được thả ra khỏi viện tâm thần, em vào được đại học và tìm được đam mê đối với nghệ thuật. Em đã trở thành một họa sĩ có tiếng trong nước cũng như cuối cùng cũng đã có khả năng cắt đứt hoàn toàn khỏi ba mẹ mình để có một cuộc sống tự lập.

Em nói rằng em vẫn còn độc thân cho nên tôi có thể hôn em.

“Anh tưởng rằng, em hẹn hò với anh là chỉ để chọc tức ba mẹ mình.” tôi nói trong khi đang thở hổn hển sau một tràng những nụ hôn sâu đó. Hương vị của em vẫn y như vậy. Khoảnh khắc đó, thời gian như đứng yên, đôi ta dường như trẻ lại. Những cùng cực đau khổ mà anh đã trải qua, giờ đây chẳng khác gì là một hạt bụi bên cạnh niềm hạnh phúc to lớn khi lại được ở bên em lần nữa.

“Bambi ngốc. Nếu như đó là thật. Thì hai người họ vẫn còn sống nè, em vẫn sẽ chọc tức họ. Em sẽ yêu thương anh để chọc tức họ từ giờ cho đến cuối đời.”

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here