Home Bà tám Có một Dị Thường Trọng Lực băng qua quỹ đạo Mộc Tinh

Có một Dị Thường Trọng Lực băng qua quỹ đạo Mộc Tinh

85
Dị Thường
Dị Thường

Có một Dị Thường Trọng Lực băng qua quỹ đạo Mộc Tinh

Đấy là điều lạ lùng nhất, trong suốt quá trình khởi động, âm thanh ầm ĩ đến chói tai, áp lực lớn khủng khiếp đến choáng váng – lớn đến độ trong tức khắc đó, cảm giác như cả thế gian đang sập xuống – và, ngươi nghiến chặt răng, ngươi nắm chặt tay đến khi đốt trắng bệch, ngươi đặt niềm tin vào đai đang thắt, ngươi nhắm mắt thật chặt đến nỗi dường như chúng đang rỉ máu. Nhưng rồi, vài phút sau khi rời bệ phóng, tất cả kết thúc, chẳng còn gì cho ngươi nghe ngoài tĩnh lặng, và vẻ đẹp của tĩnh lặng, cũng chẳng còn trọng lực nào trói buộc ngươi.

Vậy là, trong lúc rời xa, ngươi quay người lại, và thấy toàn bộ Trái Đất ở đó, trong cửa sổ nhỏ của riêng ngươi. Và khi nhìn vào quả cầu, ngươi nhận ra, trên quả cầu đó là tất cả mọi chuyện đang và đã xảy ra, mọi người đàn ông, đàn bà và con trẻ, mọi cuộc chiến tranh từng đấu và tình thương từng ấp ủ, mọi câu hát từng được ca vang và câu chuyện từng được kể ra, đều trên đó, trên viên bi ve xanh nhỏ bé mà ngươi có thể giữ giữa hai đầu ngón tay, nhỏ như thế đấy. Tôi cũng sinh ra và lớn lên ở đó, ven bờ đại dương kia, trưởng thành ở một thị trấn cách ba trăm cây số, cái khoảng cách mà nhìn từ đây còn chưa đến ba phân. Nó siêu thực quá; khiến mỗi lần tôi ở ngoài đây, lọt thỏm giữa những vì sao, vẫn là cái cảm giác mình quá nhỏ bé – nửa tuyệt vời nửa ghê rợn – đón chờ.

Nhưng thời gian của ta ở nơi này đang dần đến hồi kết, tôi thầm nghĩ, và nếu thực sự thế, Trái Đất chỉ là bụng mẹ, còn vũ trụ là thế giới, nghĩa là chúng ta chỉ đang đặt bước chân đầu tiên trong số rất, rất nhiều bước vào sâu thẳm vũ trụ. Và trong sâu thẳm đó, chỉ Chúa mới biết thứ gì đang đón chờ ta. Tôi nghĩ rằng, sớm thôi, ta sẽ có cơ hội tìm hiểu.

| “Một dị thường à?”

| “Phải, một dị thường trọng lực. Và nó bắt nguồn từ ngay ngoài kia, băng qua quỹ đạo Mộc Tinh”. Ông ta lấy ra một bức ảnh, và trong ảnh, ta có thể thấy ánh sáng phát ra từ ngôi sao bị kéo thành các đốm và vệt dài, đặc trưng cho hình ảnh của một thấu kính hấp dẫn, hiện tượng uốn cong không-thời gian.

| “Cái quái gì đây?”

| “Chúng ta chưa biết. Và nhiệm vụ của cậu là giúp chúng ta trả lời câu hỏi đó, đấy là nếu cậu muốn nhận công việc này.”

Tôi ngây ngất sững sờ, tất nhiên là tôi muốn nhận. Rốt cuộc thì, tôi không trở thành phi hành gia để thực hiện các công việc cơ khí tầm thường quanh các trạm vũ trụ gần Trái Đất đến mức có thể lướt tay lên bầu khí quyển được (cái hành động nghe cũng có ích như cái công việc này vậy). Tôi trở thành phi hành gia, là để khám phá.

| Một dị thường trọng lực sao? Một chỗ uốn không-thời gian, ở ngay đây, trong sân sau nhà chúng ta. Và tất cả mọi người, cả đàn ông lẫn đàn bà, đều cử tôi đến đó.

Cả phi hành đoàn và tôi được đào tạo suốt nhiều năm để chuẩn bị cho chuyến đi, và trong thời gian đó, NASA đã bí mật tạo nên con tàu Cỗ Xe Chiến Mã, thứ sẽ đưa chúng tôi xuyên qua chín trăm triệu cây số, tiến vào vương quốc của các hành tinh khí khổng lồ, nơi thứ “dị thường” này xuất hiện.
____________________
“Tuyệt quá nhỉ?” Francis, chuyên viên chăm sóc chuyến bay đã bay đến lần thứ năm lên tiếng, khi chúng tôi cuối cùng cũng tiến vào khu vực.

Tôi đến chỗ cô, cùng nhìn ra cửa sổ – thứ “dị thường” – một đám vật chất biến dạng trải dài tận vài triệu dặm; xung quanh nó, mọi ánh sao chiếu từ xa xăm bị bẻ cong, tan ra và mờ nhạt đi. Tôi đồng tình.

“Đúng là tuyệt thật.”

“Anh nghĩ nó từ đâu ra?”

“Vấn đề là ở chỗ đó: nó chẳng từ đâu ra cả. Chúng ta đã quan sát sự hình thành của nó hàng năm nay rồi.”

“Thế không có nghĩa là nó không bắt nguồn từ đâu đó.”

Tôi lại đồng ý.

“Cũng đúng. Tôi đoán vì thế mới cần chúng ta đến đây tìm hiểu.”

Cỗ Xe Chiến Mã bắt đầu bay vòng quanh thứ đó, giúp phi hành đoàn chúng tôi thấy được mặt trước vĩ đại của nó. Không gian có hình thù thật kì quái, trũng hẳn xuống và đang lan rộng ra. Rueger, một chuyên viên chăm sóc chuyến bay kì cựu khác, cuối cùng cũng chịu cất tiếng, “Trưởng tàu, nếu đó là một lỗ sâu thì sao?”

Tôi phân vân một lúc. Phải thừa nhận tôi chưa hề nghĩ tới khả năng đó, nhưng sau một ngày dài phải chứng kiến cái thứ trước mặt vặn vẹo phập phồng quằn quại, tôi sẵn sàng tin vào sự tồn tại của một hiện tượng trọng lực vượt ngoài sách vở.

“Và… nếu đó đúng là lỗ sâu, thưa trưởng tàu, sao chúng ta không thử gửi tín hiệu vào trong đó? Thử xem nó truyền đến đâu?”

Tôi không thấy có lí do nào để phản đối lời đề xuất này cả. Tôi gật đầu, phi hành đoàn cũng đồng tình, chúng tôi bắn một tia phóng xạ ngắn vào trong Dị Thường. Trong khi chờ đợi, chúng tôi chạy các tập dữ liệu khổng lồ, trao đổi ý tưởng, chìm đắm trong suy nghĩ về hằng hà các khả năng.

Và rồi những điều lạ lùng và kì dị bắt đầu xảy ra.

“Trưởng tàu!”

Tôi lại phóng như bay tới chỗ cửa sổ.

“Trưởng tàu, nhìn kìa! Nó đang mở ra!”

Đúng vậy, cuối cùng thì Dị Thường cũng đã xuất hiện, và nếu hình dạng của những ánh sao thật sự là một dấu hiệu, thì nó đã được mở ra

“Cái quái gì?”

“Nó đang làm gì thế?”

“Tôi không biết.”

“Lẽ nào nó đang mở đường dẫn đến một nơi khác?”

“Tôi không biết! Cứ nhìn xem.”

Cái thứ lúc đầu trông như một vùng trũng trong không thời gian nhanh chóng lõm sâu vào thành một cái hố, giãn rộng rồi lan ra, và chẳng mấy chốc, nó không chỉ phản chiếu ánh sáng từ sao mà còn tự phát ra ánh sáng của riêng mình: một xung sáng mạnh màu lam, rực rỡ đến chói mắt. Ngay lập tức, cả phi hành đoàn cùng che mắt, quay lưng đối diện với nguồn sáng, chỉ hé nhìn khi ánh sáng dần mờ.

“Chúa ơi, đó… đó là một đường hầm. Hay thế Rueger, thằng khốn nàyyyy”. Francis vỗ nhẹ vào lưng gã.

“Vậy ờm, tiếp theo làm gì đây, tàu trưởng?” Jones, một phi hành gia kì cựu 10 năm kinh nghiệm – cũng là một chuyên viên chăm sóc chuyến bay khác – cất tiếng. “Muốn đi sâu vào trong thứ đó chứ?”

Tôi lắc đầu.

“Không. Tạm thời chúng ta chỉ ở ngoài đây quan sát.”

“Anh chắc chứ? Một cơ hội để viết nên lịch sử đấy, anh lại muốn bỏ lỡ sao?”

“Chúng ta không biết có cái quái gì ở phía bên kia cả, Jones à. Nhiệm vụ của chúng ta là quan sát và thu thập dữ liệu cho nghiên cứu.”

Gã nhún vai, và trong một lúc, phi hành đoàn chỉ thảo luận về ý nghĩa của khám phá vừa rồi. Cùng lúc đó, chúng tôi bắt đầu trôi về phía trước.

Ban đầu không dễ nhận ra điều đó, vì khó ước lượng khoảng cách và gần đó không có vật thể nào để làm mốc. Nhưng các trang thiết bị trên tàu đã phát hiện ra, và chẳng bao lâu sau, chúng tôi nghe tiếng bíp bíp báo động phát ra từ Cỗ Xe càng ngày càng dồn dập.

“Cái quái gì?”

“Cái quái gì thế này? Chúng ta đang di chuyển à?”

“Tôi không biết!” Phi công tàu Fowler đang điên cuồng nhấn loạn bảng điều khiển. “Không phải tôi, tàu trưởng.”

“Không phải cậu là sao? Cậu cho tàu ngừng được không?”

“Không! Tôi đang cố nhưng bộ phản lực còn không bật lên được. Nhiên liệu vẫn ổn định.”

“Có lẽ nào thứ kia kéo chúng ta vào trong?!”

“Được rồi, tất cả bình tĩnh nào! Chúng ta sẽ tìm ra thôi. Fowler, anh cho bộ phản lực đẩy ngược chiều chúng ta bị hút vào, có được không?”

“Tôi sẽ cố.” Và anh cố, chúng tôi nghe thấy tiếng nhiên liệu cháy ầm ầm phía sau bộ phản lực, tốc độ rơi xuống Dị Thường bắt đầu chậm lại. Nhưng chỉ được một lúc.

“Chúng ta lại trượt vào nữa.” Fowler kích bộ phản lực khiến chúng bùng lên như phát nổ, nhưng mỗi khi anh làm thế, lực hút của Dị Thường càng mạnh hơn, áp đảo mọi nỗ lực. Tôi nhận ra, dù thứ này là gì đi chăng nữa, nó có thể tác động lực hấp dẫn lên mục tiêu mà nó muốn và điều chỉnh cường độ khi cần thiết. Cỗ Xe Chiến Mã không thấy động tĩnh gì.

“Tắt bộ phản lực đi thôi, Fowler”, tôi bảo. “Đừng phí nhiên liệu vô ích.”

Anh tắt đi, và im lặng bao trùm lấy toàn bộ phi hành đoàn khi Cỗ Xe bay vào trong Dị Thường.
____________________
Cỗ Xe Chiến Mã tiếp tục rơi tự do vào trong miệng lỗ sâu. Với tốc độ của nó, cuộc hành trình đáng ra phải mất nhiều ngày, có khi nhiều tuần, nhưng Dị Thường đã bẻ cong không thời gian phía trước và kéo dãn không thời gian phía sau con tàu, giúp cho tàu đạt được vận tốc bất khả. Chúng tôi đang tiệm cận tốc độ ánh sáng. Rồi chúng tôi cũng đạt được đến mức đó, ít nhất là tương đối, so với quy chiếu là hệ hành tinh bên ngoài. Fowler cất tiếng, “Trời đất thánh thần ơi. Các anh – chúng ta đang đi với tốc độ ánh sáng. Má, chúng ta thực sự đang di chuyển với tốc độ ánh sáng.”

“Sao có thể như thế được?”

“Chúng ta không di dịch một phân nào bên trong quả bong bóng không gian này”, tôi giải thích, không rời mắt khỏi Dị Thường. “Do thế đấy. Chính bản thân không gian đang di chuyển, và tốc độ di chuyển của không gian thì không có giới hạn.” Sau một lúc, tôi chêm thêm. “Mọi người thắt dây vào. Chúng ta gần vào trong rồi.”

Con tàu bắt đầu kêu ầm ầm, lúc lắc, rền rĩ, rồi ánh sáng màu lam bừng lên, bao trùm cả chúng tôi.

Chỉ tích tắc sau đó, chúng tôi đã vào trong hầm, Cỗ Xe Chiến Mã rời khỏi hệ hành tinh.
____________________
Ở nơi đó, thời gian và không gian đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Không địa điểm. Chẳng thời giờ. Chỉ còn lại con tàu, phi hành đoàn, và một thân tàu – được bảo vệ suốt cuộc hành trình điên rồ này bởi một khối cầu không thời gian – bay qua đường hầm được làm bằng cùng một thứ vật chất, xuyên qua hàng ngàn thiên hà, hàng triệu ngôi sao và hàng tỷ thế giới. Lúc đầu, điều này thật đẹp đẽ khó tả. Nhưng đó chỉ là một cảm giác thoáng qua; cho tới khi chúng tôi rời khỏi chiều không gian này, áp lực do di chuyển ép con tàu dúm dó, kim loại rên rỉ âm thanh phản kháng, và tiếng vỡ, rồi một tiếng nổ lớn. Chợt đèn tắt phéng, tất cả âm thanh trong cabin con tàu đồng loạt im bặt.

“X-Xin chào?”

Không hồi đáp.

“Fowler? Rueger?”

Im bặt. Và màn đêm. Và lạnh lẽo. Lạnh đến buốt xương. Nổi cả da gà.

“Francis, cô có đó chứ? B-Baker?”

Không một tiếng đáp lại. Tôi ráng sức tháo đai an toàn, và D-

“MÁ!!”

Lại một tia sáng màu lam lóe lên. Rất sáng; thực ra là quá sáng, đến nỗi tôi không thể nhìn thấy một thứ gì, thậm chí còn không thể suy nghĩ; ánh sáng lấp đầy vũ trụ trước mắt tôi, không tắt. Ở đầu của lỗ sâu bên phía vũ trụ chúng ta, xung của nó chỉ đơn thuần là thế; vỏn vẹn trong một nhịp tim, một chớp sáng, không chiếm quá một khắc nào. Nhưng nơi đây, nó như một siêu tân tinh của vì sao, và rồi tôi cảm nhận được sức nóng của thứ ánh sáng đấy, vồ vập tôi như những cơn sóng.

Rồi lại thêm chuyện xảy đến.

Tôi bỗng cảm thấy trong đầu có gì đó. Không nghi ngờ gì nữa, một thứ gì đó trong ánh sáng đã nhìn thấy tôi, tìm ra cách trục lợi từ tôi. Nó đang vồ lấy tâm trí tôi, cào cấu những ký ức, những giấc mơ, những suy nghĩ, những ý tưởng, nó đang xem xét kĩ càng rất nhiều điều trong tâm trí, như thể đang tìm kiếm gì đó. Đau quá. LẠY CHÚA, đau quá, nhói như dao dâm. Tôi ôm lấy thái dương, nhắm nghiền mắt, nghe tiếng chính mình đang gào thét. Nhưng Cuộc Thu Hoạch vẫn tiếp tục; tôi thấy những hình ảnh, những ký ức, những suy nghĩ và những giấc mơ. Có lẽ nó muốn tôi phải nhìn.
____________________
Một bữa tiệc sinh nhật. Chuông hành lang reng. Nghịch bùn. Nụ hôn đầu, tuyết rơi trên đỉnh núi, hoàng hôn trên bãi biển. Thứ này muốn gì?

“Ngươi muốn gì?”, tôi nghe tiếng mình đang nói.

Một khoảng ngừng. Trong một chốc lát thoáng qua, cơn đau dứt, và Cuộc Thu Hoạch cũng vậy. Nhưng chỉ được đúng một khoảnh khắc, quá trình này lại tiếp tục. Những kí ức nó tìm ra bắt đầu trở thành tiêu điểm. Mắt tôi trợn ngược.

Chớp.

Ký ức về một cuộc trò chuyện được nó triệu tập. Cũng chẳng ý nghĩa gì lắm; chỉ là một đồng nghiệp cũ thảo luận với tôi về báo cáo chi phí. Ánh Sáng mất hứng ngay tắp lự, nó tiếp tục.

Chớp.

Giờ là một kí ức trước đó. Lại một cuộc trò chuyện khác. Tôi đang nói chuyện với mẹ. Tôi ngước nhìn bà: bà đang trong bếp, tay đeo găng lò nướng, bảo tôi đi tắm rửa trước bữa tối. Bà nói đơn giản, giọng thong thả. Tôi hẳn phải mấy, mười? Hay còn nhỏ hơn? Ánh Sáng cố nán lại thêm một lát, rồi tiếp tục.

Chớp.

Trường tiểu học. Hoặc sớm hơn. Có lẽ mẫu giáo. Chúng tôi luyện viết chữ. Tôi nhìn xuống tập, bảng chữ cái viết nguệch ngoạc, nét vòng và nét thẳng. Ánh Sáng cũng nán lại đây, một lúc lâu. Rồi kí ức phai dần.

“Ng-Ngươi muốn gì?” Tôi lại hỏi.

Lại một khoảng dừng. Rồi kí ức tiếp theo đến. Anh bạn từ thời trung học, Greg Rickey, lao tới chỗ tôi sau trận bóng bầu dục, la lên, “Đồ ăn.”

Và rồi chẳng có gì. Phải chăng Ánh Sáng chờ một lời hồi đáp?

“Đồ ăn ư?”, tôi buột miệng.

Chớp.

Melissa nhìn xuống tờ giấy tôi trao tay nàng ba ngày trước buổi dạ hội, “Có!”

“Đ-được thôi? Tốt. Được thôi. Đồ ăn kiểu gì?”

Lại một khoảng dừng khác, rồi –

Chớp.

Lần này chỉ là một hình ảnh. Một tia chớp trong cơn giông bão, góc nhìn từ cửa sổ ký túc xá của tôi, tầm 2001 – 2002.

“Sét? Ngươi ăn sét à? Làm sao-?”

Chớp.

Mẹ tôi, sau khi thấy con chó tè bậy lên sàn, la lớn, “Không!”

“Được rồi. Tức là ngươi không ăn Sét. Vậy-”

Chớp.

Quả bóng né nảy lên trong phòng tập thể dục trường trung học. Lại là hình ảnh sét, và một làn gió thổi trên vỉa hè trong tiết trời oi bức giữa hạ.

“Quả bóng – quả bóng, được rồi. Và sét, và nhiệt. Như kiểu, sự kết hợp của những thứ này? Có phải không?”

Chớp.

Lại là Melissa nói, “Có!”

“Được rồi, chờ ta một giây nhé. Một quả bóng nóng đầy năng lượng. Như ờ – khoan, như một ngôi sao?”

Hình ảnh mặt trời hiện lên trong đầu tôi sau khi tôi thốt ra từ đó làm cho Ánh Sáng tạm dừng. Sau đó, tôi cảm thấy một nguồn năng lượng. Tôi thấy nhức.

Chớp.

“Có!” Melissa nói thêm lần nữa.

“Ngươi ăn sao. Được rồi. Làm sao-?”

Chớp.

Hình ảnh một con tatu trong bộ phim tài liệu thế giới tự nhiên. Nó cuộn tròn lại thành một quả bóng, và ký ức mờ dần.

“Ta chưa hiểu.”

Chớp.

Hình ảnh lặp lại, kéo dài ở đoạn mở đầu và kết thúc. Con vật ấy di chuyển một lúc, trọng lượng của nó dịch từ trái sang phải, rồi nó dừng lại, cuộn tròn thành quả bóng, lớp mai nhỏ che chắn nó.

“Thú… thú có mai? Ngươi ăn như thú có mai?”

Chớp.

Mẹ lại la lên, “Không!”

Giờ là hình ảnh con mèo và cuộn len. Con mèo cuộn tròn cuộn len. Sau đó, thêm một hình ảnh khác, một bàn tay bọc quanh quả bóng chày. Bàn tay ném bóng về home.

“Một thứ gì đó… cuộn thành một trái bóng. Hay cuộn quanh một trái bóng?”

Chớp.

“Có!”

“Được rồi. Được rồi. Vậy là, ngươi muốn thức ăn, và ngươi ăn sao bằng cách, gì cơ, cuộn mình trên chúng? Cái đếch gì thế này?!”

Chớp.

Một hình ảnh mới. Khó coi, và u ám. Tôi thấy cổng của một trại tập trung, xác chết chất đống, và một tù nhân ở đó đang nắm chặt các thanh hàng rào. Cô ấy trông hốc hác, tuyệt vọng, nhưng đã quá kiệt sức, khóc lóc kêu gào sự giúp đỡ. Quần áo của cô rộng thùng thình. Đó là hình ảnh buồn nhất mà tôi từng thấy.

“Cái đ-đếch gì thế?”

Chớp.

Bức ảnh nổi tiếng chụp đứa bé người châu Phi, với con kền kền ở phía sau. Bụng thằng bé lồi ra, tôi thậm chí nhìn rõ từng xương sườn của nó qua lớp da. Nó chỉ còn vài ngày để sống trong tình trạng như vậy. Có khi vài giờ.

Chớp.

Giờ lại là hình ảnh từ một bản tin. Một đám đông những người tị nạn tuyệt vọng – hoặc công dân của các nước thế giới thứ ba, tôi không rõ – đang la hét ầm ĩ vào một chiếc xe tải, bên hông xe sơn chữ “L”, “H”, “Q” màu trắng. Người đàn ông đứng trên thùng xe đang chuyền một lượng nhỏ thức ăn từ trong container cho đám đông. Anh ta không có đủ. Đám đông tiến tới, chiếc xe tải bị chôn chặt trong đám đông; không thể di chuyển.

“Cái gì đây? Ta không-”

Chớp.

Chớp .

Chớp.

Mỗi khi chuyển hình ảnh tôi lại thấy một cảnh mới kinh khủng như lần trước.

“Được rồi. Được rồi, ngươi đang chết đói? Đúng chứ?”

Chớp.

“Đồng ý!”

“Ta xin lỗi. Ta không – Ta không biết làm sao để giúp ngươi.”

Đằng sau mắt trái tôi đau dữ dội. Sau đó, tôi không cảm nhận được gì ngoài sự hỗn loạn, bất hòa và GIẬN DỮ. Tôi cảm nhận được điều đó, rất, rất rõ ràng. Căm giận nung nấu, dữ dội đến tuyệt vọng. Và rồi –

Chớp.

Hình ảnh bộ xương.

Chớp.

Một người đàn ông gào lên kêu gọi lòng thương xót. Những có lẽ ông ta chẳng nhận được gì.

Chớp.

Những người đàn ông có vũ trang ném một người đàn ông khác xuống sườn đồi, bắn một phát súng vào tim anh ta.

Chớp.

Chớp.

Chớp.

Hình ảnh luân phiên ẩn rồi hiện, và mỗi lần như thế lại mô tả một cảnh tượng bạo lực, khủng khiếp, đau đớn và khổ sở. Cuối cùng – Chớp – Hình ảnh thế giới chìm trong biển lửa. Thế giới của tôi. Trái Đất – cháy rụi và đổ nát.

Khoan.

Không phải Trái Đất. Là một nơi khác. Một hành tinh khác.

“Điều này đã từng xảy ra, đúng chứ?”

Chớp.

“Có!”

Tôi đã muốn ngăn mình đặt câu hỏi tiếp theo, cái câu hỏi không thể tránh khỏi, nhưng sự tò mò đã thắng.

“Ngươi… là gì?”

Chớp.

Một hình ảnh mới hiện lên trong trí óc tôi, cũng như lần trước, hình ảnh này là từ Ánh Sáng, không phải từ tôi. Tôi thấy ký ức về một giấc mơ diễn ra trước mắt tôi. Một hạm đội tàu không gian, xếp thành hình vòm cung chuẩn bị cho trận chiến, phóng những ngọn giáo năng lượng vào trong một hố sâu. Bỗng, ánh sáng lam loé ra từ, theo sau là một khối kim loại lạ. Các con tàu tăng tốc độ và cường độ hỏa lực phóng vào, song không thể làm hại thứ chúng xuyên qua, cũng chẳng thể làm nó chậm lại. Dần dần, khi đã thấy rõ rằng sự tân tiến của Cỗ Máy là không thể ngăn cản, các con tàu lần lượt phá vỡ đội hình bay tìm nơi trốn. Nhưng không đủ nhanh. Cỗ Máy, sau một lúc, cũng đi đến chỗ nóng của Cổng, trút đạn như mưa. Sau vài lần loé nổ, toàn bộ các con tàu tan thành tro bụi, chẳng sót lại gì. Con tàu Mẹ nằm chính giữa đội hình bắn một dạng hoả lực mới. Cỗ Máy bị trúng một phát, nhưng với nó chỉ như một cái gãi ngứa không hơn. Tàu Mẹ cũng nhanh chóng chịu chung số phận với những con tàu còn lại.

Chớp.

Cảnh từ hành tinh mà những con tàu đó được ca ngợi. Chỉ có chết chóc. Xác chết của người ngoài hành tinh, những thành phố cháy rụi, ngày tận thế. Một cái bóng khổng lồ đổ xuống toàn bộ khung cảnh do Mặt Trời giờ đã bị che khuất, kéo sau đó là bóng đêm.

Chớp.

Giờ đây, từ ngoài không gian, tôi thấy nó, khổng lồ đến vĩ đại. Nửa kinh hãi, nửa tuyệt vời, Cỗ Máy này, sau khi loại bỏ vật cản, đã tập trung những cánh tay kim loại lớn từ máy chính đi ra từ phía trong Ánh Sáng, bao vòng quanh ngôi sao. Sau đó tôi được chứng kiến dòng plasma của ngôi sao bị hút bởi Cỗ Máy, và nó bắt đầu ăn.

Chớp.

Ngôi sao đang cạn kiệt.

Chớp.

Chẳng còn ngôi sao nữa. Tất cả những gì còn lại trong tầm tay Cỗ Máy là khối cầu không gian nóng hổi. Cỗ Máy nhả tia sáng lam vào sâu trong hố thẳm, tìm thứ gì khác để nuốt chửng.

Chớp.

Một thế giới khác. Bên trên, tôi có thể thấy bóng của cánh tay Cỗ Máy đang tiêu thụ ngôi sao. Nơi đây không có sự sống để tôi thương tiếc.

Chớp.

Một thế giới khác bị phá huỷ. Những con tàu không gian bị bắn nát vụn trên quỹ đạo, vô hồn và vô dụng, một phần thân tàu đâm vào mặt sau hành tinh. Nỗ lực ngăn chặn Cỗ Máy của họ kết thúc trong thảm họa.

Chớp.

Cỗ Máy tập hợp các bộ phận, làm khối lượng nó càng tăng. Qua một thời gian dài khôn kể xiết và vô số trận chiến không đếm xuể, nó đã phát triển lớn mạnh. Thực ra là, quá lớn để có thể duy trì chính nó. Nhưng nó vẫn tìm kiếm thêm thức ăn.

Chớp.

Cỗ Máy, đã phá hủy thêm một hệ hành tinh khác, rung chuyển và lay động. Vẫn không đủ.

Chớp.

Nhiều phần tay Cỗ Máy dần tối đi. Không có đủ năng lượng – đủ thức ăn – để nuôi toàn bộ khối lượng của nó. Nó cần nhiều hơn nữa. Tôi có thể cảm nhận được cơn đói của nó, tôi có thể cảm nhận được sự phát triển của nó.

Chớp.

Trong tuyệt vọng, bằng năng lượng cuối cùng của nó, Cỗ Máy bẻ cong không thời gian thành các điểm và dòng. Cổng vào được mở ra. Chẳng vì lý do gì; vô số cổng vào như vậy bị xé toạc vào cấu trúc của vũ trụ, và thông qua chúng, Cỗ Máy rót Ánh Sáng của nó vào; cái màu lam chói mắt đó, để tìm kiếm thức ăn.

Chớp.

Tôi thấy một hình ảnh mới, lại là từ tâm trí tôi. Hình ảnh từ cuốn sách giáo khoa khoa học, và đó là ngôi sao của riêng tôi. Mặt Trời. Ánh Sáng từ Cỗ Máy lại đào sâu. Xuyên vào trong những góc khuất đã phủ bụi trong trí óc tôi. Nó cần thông tin. Nó cần thông tin đến tuyệt vọng, và tôi ở đây, một kho tàng vô tận chứa những thông tin quý báu mà nó còn dễ tiếp cận hơn chính tôi. Tôi có thể cảm thấy những ký ức bị xé toạc và quẳng đi. Một ngày ốm; rạp chiếu phim. Phi hành gia phát biểu ở trường. Trung tâm tuyển dụng của Không quân, chuyến bay đầu tiên, và sự hùng vĩ của tốc độ. Vụ phóng tên lửa. Các đốt tay trắng bệch bám thật chặt vào dây đai. Lần đầu tiên nhìn Trái Đất từ trên cao.

Không. Không. Đụ mẹ mày. Mày không thể có được nó. Mày không thể lấy nó đi. Đó là nơi tao sống.

Tôi yếu ớt lên tiếng, “Dừng lại.”

Nhưng trong tâm trí, tôi nỗ lực kháng cự. Tôi tự lôi ra những kí ức của mình, để ném vào mặt nó. Để làm chậm nó.

Chớp.

Anh chàng đồng nghiệp lại đến gần tôi. “Này, Darren, anh nhận được email của tôi chưa? Tôi cần mấy báo cáo chi phí đó vào thứ Năm.”

“Rồi, tôi biết mà. Tôi bắt tay vào làm ngay đây.”

“Được rồi. À, này, lúc nãy anh nói chuyện với Brad chưa? Nó *aeoriagalvkcas;dga 09232384.”

Tôi lùi lại.

“Cái đéo gì thế?”

Chớp.

Mẹ la lên, “Không!”

Và nó tiếp tục đào sâu.

Dữ liệu. Cả núi dữ liệu để nghiên cứu. Phong cảnh mặt trời từ một bãi biển ven Thái Bình Dương. Cỗ Máy nếm sự ấm áp của mặt trời. Cơn đói làm nó gầm lên, nhưng tôi cố đẩy lùi bằng tâm trí mạnh hơn. Bằng mọi thứ tôi có.

Gì nữa? Tôi có gì nữa? Tên tôi. Tôi có tên. Darren Gray. Darren Gray. Darren Gray. Darren Graasdasdfaugah.

Chớp.

“Không! Chết tiệt, Sydney. Đừng đi trong nhà chứ! Không!”

Chớp.

Một hình ảnh mới. Bây giờ, tôi thấy mặt trời, từ cửa sổ của Cỗ Xe Chiến Mã. Và rồi –

Chớp.

Một người bạn thời thơ ấu chạy tới chỗ tôi khi đang chơi trốn tìm trên sân, nói, “Cậu, Eric đâu mất rồi? Đâu rồi?!”

Chớp.

Lại là hình ảnh mặt trời, trắng và đơn độc.

Chớp.

Người bạn lại nói, “Đâu rồi?!”

Chớp.

“Đâu rồi?!”

Danny Gray. Danny Gray. Danny… đó… đó không phải tên mình. Danny? Từ gì bắt đầu bằng chữ “D” thì phải, hình như vậy. Phải không?

Chớp.

Lại là mặt trời.

Chớp.

“Đâu rồi?!”

*Tôi không, tôi không biết. Tôi không –

Chớp.

Hình ảnh thiên hà và bản đồ Dải Ngân hà, có ghi chú cả vị trí của Mặt Trời, lóe lên trong tâm trí tôi. Nó đang đến gần hơn. Tôi có thể cảm thấy nguồn năng lượng vũ bão.

Không. Không. Dừng lại.

Chớp.

Cơn đau tăng lên gấp mười lần. Tầm nhìn của tôi choáng váng, loá mắt. Tôi đập mạnh, một lần nữa ôm lấy thái dương, gào lên. Nhưng Ánh Sáng – Cỗ Máy – lại tăng gấp đôi. Điện tín. Ngày cưới. Giường bệnh. Phim tài liệu trên TV – *Apollo. Voyager One. Sự hiện diện đài phát thanh của Trái Đất. Nó đang đến gần hơn nữa.

Danny Greene. Danny Greene. Danny Greene. Danny Greene.

“Tàu trưởng?”

Chớp.

Bố tôi lục lọi trong bếp, một tay cầm điện thoại. Ông tắt âm với phía đầu dây bên kia. “Có ai thấy bút bố đâu không”, bố hỏi.

DannyGreeneDannyGreeneDannyGreeneDannyGreene.

“Tàu trưởng?”

“Khỏi cần!”, bố nói. “Ta tìm thấy rồi.”

Tôi cảm thấy một nguồn năng lượng khủng khiếp, mang điện, và ngay lập tức Ánh Sáng bắt đầu mờ dần, nỗi đau và cảm giác xâm lăng trí não đi kèm với nó cũng biến đi. Như thể vừa tỉnh dậy sau cơn mơ.

Nhưng ác mộng vẫn chưa biến mất.

“Tàu trưởng!”

Tôi ngã về sau. Tôi chỉ cảm nhận được thế, rằng mình đã ngã. Rồi một thứ gì đó đã bắt lấy tôi.

“Chỉ huy!”

Tôi mở mắt. Là Francis. Và cô đang khóc.

“Gì-?”

“Tàu trưởng! Tôi gọi anh nãy giờ! Tôi đã dặn không được nhìn ánh sáng đấy rồi mà!”

Tôi nhìn quanh cabin. Đèn điện đang bật. Cả phi hành đoàn đều ở đây. Tất cả đứng lên khỏi sàn, tất cả nhìn chằm chằm vào tôi bằng vẻ mặt bối rối và lo ngại.

“Ch-Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Tôi không biết!” Cô đáp. “Chúng ta đã gửi tín hiệu đến… đến cái thứ lỗ sâu đó, và rồi thứ ánh sáng màu lam kỳ lạ này tuôn ra, tất cả chúng tôi đều nằm xuống tránh nạn, nhưng-” Cô nhìn quanh. “Nhưng anh thì không. Và anh có cái vẻ mặt này, giống như anh đang ở trong, trong cái thần trí hôn mê này, và, và tôi không biết nữa. Tôi tưởng anh đã chết.”

Cô bắt đầu khóc. Tôi nhìn qua những người khác.

“Kh-Không ai khác thấy sao?”

“Thấy gì cơ, thưa tàu trưởng?”

“Tất cả mọi thứ. Có cái gì đó trong Ánh Sáng. Tôi thấy Cỗ Máy trong đó, và nó, nó-” Tôi ngừng nói. Họ không hiểu.

Baker lên tiếng, “Tàu trưởng, tôi nghĩ ờm, tôi nghĩ anh nên ngồi xuống.”

“Không. Không. Chúng ta phải rời khỏi đây. Ngay bây giờ.”

“Gì cơ? Bọn này vừa tới nơi cơ mà!”

“Tôi biết. Cậu nghĩ tôi đéo biết à?” Tôi bắt đầu chất dọn hàng hóa trên tàu, thắt dây đai để chuẩn bị tăng tốc. “Mọi người thắt dây an toàn đi. Fowler, lái chúng ta ra khỏi đây.”

Baker nắm cánh tay tôi.

“Tàu trưởng, tôi nói thật đấy. Anh cần phải ngồi xuống. Được chứ? Suy nghĩ thật kĩ. Jones, anh lấy ít nước, hay gì đó-?”

“Tôi không cần nước, Baker.” Tôi lắc tay anh ta ra, tiếp tục khởi động. “Fowler! Vào ghế đi. Ngay bây giờ. Đi thôi.”

Fowler nhìn những người khác, họ lắc đầu. Rueger lên tiếng.

“Trưởng tàu, chúng ta phải trải qua biết bao khó khăn gian khổ mới đến được cái xứ quái quỷ này. Và chúng ta đã đến đây, bước vào ngưỡng cửa của lịch sử, và chúng ta sẽ không rời đi. Chưa đâu. Nếu bắt buộc, tôi sẽ nhốt anh trong cái boong tàu chết tiệt cho đến khi chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.”

“Câm mẹ mồm vào.”

“Trưởng tàu.” Francis bước tới. Cô luôn là người dàn hoà. “Đừng làm thế. Làm ơn.”

“Im đi! Không ai trong các người thấy cái – cái THỨ ĐÓ! Fowler! Tôi vừa nói gì?!”

“THỨ gì cơ chứ? ‘Cỗ Máy’ à?”

“Fowler! Ngồi vào ghế đi n-”

Một vật nặng đập vào giữa lưng làm tôi ngã gục xuống, Rueger ngồi đè lên tôi.

“Xin lỗi, tàu trưởng. Bọn này không thể để anh phá hỏng mọi thứ được.”

“THẢ TAO RA!”,

Tôi đập mạnh, dồn hết sức chống trả. Gã khẽ oằn người, rồi quay lại, kêu lên “Baker! Giúp một tay với?!”

Baker đè lên, rồi đến Jones, khiến tôi không cách nào chống lại trọng lượng của tất cả bọn họ; họ túm chân tôi, kéo tôi lê lết ra phía sau con t-

“CÁC ANH!!” Là giọng Francis. Chúng tôi ngừng lại, nhìn lên cô đang chỉ ra ngoài cửa sổ. Về phía Dị Thường. “NHÌN ĐI!!”

Chúng tôi nhìn. Lập tức ba đôi tay thả lỏng ra. Tôi rơi xuống sàn.

“C-Cái đếch gì thế?”

Tôi lau vệt máu chảy ra từ mũi, “Nó ở đây”.

Và khoang tàu Cỗ Xe Chiến Mã hoá điên loạn.

“Baker, từ đây có thể liên lạc với NASA được không?!”

“Tôi không biết, tôi có thể thử, nh-”

“Ý tôi thứ đó LÀ cái đếch gì? Fowler! Anh đưa chúng ta ra khỏi đây được chứ?!”

“Tôi đang cố này, nhưng-”

“NÀY!”, tôi la lên. “Mọi người bình tĩnh, thắt dây an toàn vào. Ngay lập tức. Fowler, quay về nhà nào.”

Lần này, họ tuân lệnh ngay tắp lự; và trong một khoảnh khắc thoáng qua, không có âm thanh nào phát ra ngoài tiếng khoá dây an toàn, tiếng bước chân lê lết và tiếng ầm ầm của máy đẩy. Và rồi Cỗ Xe rời đi.

Nhưng đằng sau chúng tôi, Cỗ Máy phóng đến, với một tốc độ kinh hoàng.

Tôi nhìn nó đi ra từ lỗ sâu đang giãn rộng, và chỉ khi đó, tôi mới đánh giá chính xác độ lớn kinh khủng của thứ đó.

Bỏ mẹ.

“Tàu trưởng?”

“Tôi thấy rồi. Fowler? Ta sao rồi?”

“Chúng ta đang di chuyển, thưa tàu trưởng. Nhanh nhất có t-”

Con tàu rung chuyển dữ dội khi một luồng sáng lam phóng từ trên đầu xuống, gần như làm thân tàu bốc hơi.

“Bỏ mẹ!”

“Cái quái gì thế?”

“Nó đang bắn chúng ta. Chính là thế đấy”

Lại một tia khác. Cỗ Xe Chiến Mã nóng như thiêu vì lửa; phi hành đoàn gần như té nhào ra khỏi dây an toàn. Thôi nào, bé bi. Thôi nào, bé bi. Thôi nào, bé bi.

Nhưng con tàu quá chậm. Tôi biết mà. Fowler cũng biết. Baker, Francis, Jones và Rueger; họ đều biết. Chúng tôi cùng chia sẻ trực giác này trên đường tẩu thoát, ngay cả khi chẳng ai nói một lời.

Thêm một luồng sáng. Thêm một lần rung động.

Tôi ngồi xuống, bật máy tính lên, bắt đầu viết bài viết này; một ghi chép mà chúng tôi sẽ chẳng thể trình ra trong một phiên điều trần nào. Và tôi mở đầu bài viết này bằng mô tả về một ngôi nhà mà tôi sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nữa.

“Tàu trưởng?”, Fowler nói. “Chúng ta ừm, chúng ta đang chậm lại. Rất nhanh.”

Rueger đáp thay tôi.

“Chúng ta đều biết.” Gã nói. “Lực hấp dẫn tuyệt đối của thứ đó đang kéo chúng ta vào trong. Tàu không đủ nhanh, thưa quý ông quý bà.”

Một tia sáng nữa. Cỗ Xe như muốn rơi từng cây đinh, và trong một tích tắc, tất cả những gì chúng tôi có thể thấy, trong ánh sáng, là hư không. Tôi che mắt tới khi ánh sáng mờ dần, và tiếp tục viết.

“Chỉ đạo, thưa tàu trưởng?”

Tôi ngừng gõ. Tôi đứng lên, cả phi hành đoàn nhìn theo, trong lúc con tàu tiếp tục tìm đường trốn.

“Quay ngược lại.”

“Gì cơ?”

“Quay con tàu ngược lại. Bay về phía nó. Nếu chúng ta canh thời gian thật chuẩn-”

“-Thì chúng ta có thể bị tia laser màu lam đó bắn trúng ngay bên trong ổ đạn.”

Im lặng bao trùm phi hành đoàn. Họ đều hiểu đây là gì; lời kêu gọi hi sinh mạng sống để phục vụ cho nhân loại. Tôi nhìn ra phía Cỗ Máy. Chúng tôi có mười lăm phút, có thể còn ít hơn, trước khi toàn bộ Cỗ Máy thoát ra khỏi hố sâu. Vậy nên cũng chỉ có nhiêu đó thời gian để hành động.

“Tàu trưởng, anh-”

“Làm đi, Fowler.”

Baker lên tiếng.

“Đó là quyết định đúng đắn. Chúng ta không chạy trốn; điều hợp lí nhất để làm bây giờ là mang nó đi theo chúng ta.”

“Đó là quyết định đúng đắn, thưa tàu trưởng.”

Thế là, Cỗ Xe Chiến Mã điều chỉnh hướng đi cho chuyến săn, và khi Cỗ Máy lấp đầy tầm nhìn của màn hình hiển thị trên boong, Rueger lại nói.

“Các người đều sẵn lòng hi sinh ngày hôm nay chứ, các quý ông quý bà? Hết lòng trung thành cho nghĩa lớn chứ?”

Francis nhắm mắt lại. Fowler nghiến chặt răng. Trọng lực xuất hiện phần lớn nhờ vào Cỗ Máy, khiến Cỗ Xe thụt lùi mạnh, rồi động cơ đẩy của con tàu giúp khoảng cách mau chóng rút ngắn lại.

Tôi gõ phím dữ dội. Bộ máy trung tâm của Cỗ Máy mở nòng bắn, dòng plasma màu lam đó đọng ở ngay chính giữa, tôi chỉ cho Fowler thấy.

“Tôi đã thấy, thưa tàu trưởng.”

Tôi đặt tay lên vai anh, “Cậu làm tốt lắm, chàng trai.”

Và giờ tôi xin báo cáo về tình hình hiện tại. Trong lúc tôi viết dòng này, Cỗ Máy đang đẩy nhanh quá trình bắn. Tôi đoán có lẽ một phần của nó vẫn còn tồn tại trong tâm trí tôi, bởi có một cảm giác hoảng loạn xa lạ trong tôi mặc dù bản thân tôi đang rất bình thản; tôi tin rằng nó biết khi các con số được tính đúng, nó không thể làm gì để ngăn Cỗ Xe Chiến Mã bay vào trong nòng bắn của nó ngay thời điểm phóng hoả. Đó là điều bất khả tránh, vì thế, tôi bằng lòng, và Baker cũng vậy, Jones và Rueger và Francis và Fowler, tất cả những người anh chị em của tôi – họ đều bằng lòng, họ đang cầu nguyện, họ nhắm chặt mắt, và không một phi hành đoàn nào từng tồn tại tốt hơn để cùng hi sinh.

Gửi NASA, nếu các bạn có bao giờ nhận được thông báo này, hãy biết rằng chúng tôi đã chết từ lâu rồi, và cũng biết rằng, mặc dù ở sâu thẳm ngoài đây có nhiều điều quái dị, nhưng cũng có cả những điều kỳ diệu nữa. Đừng bao giờ đánh mất lòng nhiệt thành để tìm chúng.

Darren Bradford Gray, Chỉ Huy tàu U.S.S. Cỗ Xe Chiến Mã.
____________________
Vào lúc 6:09:22 chiều giờ chuẩn miền Đông, một vụ nổ đã được kính viễn vọng không gian Hubble cùng một loạt các đài quan sát và kính viễn vọng tư nhân nhìn thấy. NASA tuyên bố sự kiện này là do tác động của một tiểu hành tinh quy mô lớn.

Các vệ tinh khác đã được đưa đi kiểm tra khu vực nơi xảy ra sự việc. Vào đầu tháng Tám, họ đã phát hiện ra nhiều mảnh kim loại trôi nổi – hầu hết trong số đó sẽ nhập vào vành đai tiểu hành tinh hoặc rơi xuống bề mặt Mộc Tinh – ngoài ra còn có một lượng phóng xạ quá mức, dường như là dấu hiệu cho sự sụp đổ của lực hấp dẫn. Kiểm tra kỹ hơn đã tiết lộ rằng Dị Thường mà Cỗ Xe Chiến Mã ban đầu được bí mật phái đi để quan sát đã không còn tồn tại.

Tuy nhiên, một số chủ sở hữu kính viễn vọng tư nhân đã báo cáo về một ánh sáng màu lam không xác định nhấp nháy từ chính khu vực này. Đến thời điểm hiện tại NASA chưa đưa ra bất cứ bình luận chính thức nào.
________________

Nguồn: Facebook

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here