Home Bà tám Em chồng… thất vọng

Em chồng… thất vọng

74
Tôi có cô em chồng xấu xa
Tôi có cô em chồng xấu xa.

Ngày về ra mắt, em là người đon đả với mình nhất. Em cười cười, nói nói hỏi mình đủ thứ. Em còn thủ thỉ khi mình về Hà Nội:

-Mẹ em chưa thực sự thích chị, vì chị ở xa anh trai em quá. Nhưng rồi mẹ em sẽ hiểu thôi. Chị đừng bỏ hay quay lưng với anh trai em nhé.

Mình mừng vì có người trong nhà ủng hộ tình yêu của hai đứa mình.

Một ngày không đẹp trời lắm, em nhắn tin cho mình:

-Chị chia tay anh trai em đi. Vì nhà em không có gì đâu. Với cả mẹ em không thích chị. Sẽ không bao giờ thích chị, không muốn chị lấy anh trai em.

Mình đọc mà chỉ cười nhẹ, mình biết hoàn cảnh gia đình và bản thân anh trai em trước khi mình đồng ý yêu anh ấy. Nếu so sánh với nhà mình (mình nói là NẾU) thì mình đến với anh ấy không vì cái gì khác ngoài tình yêu.

Nhà mình đủ năng lực xin một công việc ổn và tìm một người đủ điều kiện vật chất để mình yêu hoặc lấy. Một đứa con gái mang cái mác thủ đô sẽ không có lựa chọn đi cùng một chàng trai lương chưa được 3 triệu đồng/tháng nếu gia đình mình để tâm đến kinh tế.

Nhà mình cũng sẽ không cho mình lấy chồng xa, cũng không gả về một gia đình còn chưa “thoát cảnh nợ nần chồng chất”. (Đọc đến đây đừng ai nghĩ mình có ý xem thường nhà chồng. Mình chỉ nói là NẾU gia đình mình để tâm đến tiền tài, vật chất thì không có mình đi cùng chồng mình ngày hôm nay).

Lại một ngày không đẹp trời lắm, em thủ thỉ:

-Chị làm ơn chia tay anh trai em đi…

Em có hỏi một câu mà mình nghĩ với một người bước qua cái tuổi 18 sẽ không hồn nhiên đến thế:

-Sau này anh chị lấy nhau thì có nuôi bố mẹ em không? Hay hai người lại đi nơi khác, không nuôi và bỏ mặc bố mẹ?

À, hóa ra em lo lắng và sợ vợ chồng mình sau này không phụng dưỡng cha mẹ??? mình phì cười:

-Thế chắc anh chị đợi em lấy chồng rồi về nuôi bố mẹ???

Tôi có cô em chồng xấu xa
Tôi có cô em chồng xấu xa.

Mình nói với em, bố mẹ nuôi được dăm bảy đứa con chứ dăm bảy đứa con đừng hòng nuôi được bố mẹ. Mà đó là trách nhiệm, nghĩa vụ của người làm con. Đấy, em cũng học ĐH chữ to, cũng ra ngoài va chạm rồi chứ có chỉ ở nhà đâu mà “xổ” ra được câu đó. Mình nghe bất mãn lắm! Và em nói mình VĂN VỞ :))))

Cuối cùng là bây giờ, em ra trường và vẫn “xin xỏ” tiền bố mẹ. Anh chị đi làm xa, hàng tháng vẫn gửi tiền biếu bố mẹ, ông bà nội – ngoại. Vẫn luôn tranh thủ về khi được nghỉ lễ.

Bố mẹ có đau ốm hay nhà có công việc, mình hay chồng cũng bỏ cửa hàng về đưa bố mẹ đi khám xét hay làm giỗ chạp. Còn em ở cách nhà mấy chục cây số, bố mẹ đau ốm, nhà có giỗ chạp em vẫn sẵn lòng đi chơi, tụ tập với bạn bè. Trong khi mỗi lần về quê, vợ chồng mình phải mất một đêm mới về tới nhà.

Ngày vợ chồng mình còn yêu nhau, mình gửi quà về giỗ chạp, biếu Tết nội – ngoại thì em ra cái điều mình đang “nịnh bợ, lấy lòng” gia đình, họ hàng của em. Chắc mình cần phải làm điều đó lắm nhỉ?

Cay đắng nhất là ngày mình biết mình có em bé trước khi cưới. Em nhắn tin hỏi mình:

-Con của anh trai em? (với giọng đầy nghi ngờ)

Đến bố mẹ hay anh trai em còn không hỏi mình câu đó thì em lấy cớ gì để hỏi? Mình nói, mình không tệ đến mức ngủ với một người đàn ông thì sẽ ngủ được với một người đàn ông khác ngoài anh trai em đâu.

Sau ngày cưới, mình bị sảy vì đi lại nhiều mà ảnh hưởng đến con. Mình còn chưa kịp ra viện thì em đã ở nhà rêu rao với hàng xóm, họ hàng và hình như có cả bạn bè em nữa, rằng mình cố tình làm thế để phá thai. Mình biết là em nói, nhưng mình coi như không biết rồi chỉ nhắc nhẹ em, CẨN THẬN KHÔNG CÓ NGÀY BỊ NGHIỆP QUẬT CHO SƯNG MỒM.

Còn bố mẹ chồng mình thì bênh con gái và mấy năm nay luôn có một bài ca, “em còn nhỏ đừng trách hay mắng em. Em có sai thì chỉ bảo từ từ. Nếu em chồng mình chưa từng có va chạm thì mình chẳng ngại chỉ cho em những thứ mình biết. Nhưng có va chạm rồi, mình cũng dè chừng và tuyệt nhiên không bao giờ đả động, không có ngày tai bay, vạ gió.

Mọi người biết chuyện của mình còn bất mãn và tức thay nữa. Nói mình hiền quá. Mình chỉ thương chồng mình vì đứng giữa. Chồng mình nói với em và bố mẹ nhiều lần lắm mà không ăn thua. Bọn mình giờ ở xa nhà mà hai đứa đều cảm thấy “cũng may”.

Hôm rồi họ hàng gọi điện nói với mình, không biết em chồng yêu đương thế nào mà bị mẹ người yêu lên tận nhà gặp bố mẹ mình nói chuyện và cấm cho yêu con nhà người ta.

Rồi người ta kể lể, con trai người ta đi liên hoan chia tay đồng nghiệp 11giờ khuya về, nó sang tận cổng can, rồi ào ào mắm tôm với nước lã đổ vào người thằng bé. Rồi đấm con nhà bà ngay trước mặt nhiều người chỉ vì không nghe điện thoại của nó.

Đấy! Nghiệp nó quật ở chỗ đó mà giờ vẫn còn hỗn láo với người khác. Mà không phải chỉ với riêng mình, mà với ai về làm dâu nhà cô dì chú bác hoặc là người nào em không ưa là tìm cách xỉa xói và nói xấu cả.

Nghĩ cho cùng, các anh, các bạn tìm hiểu mấy bạn nữ thì tìm hiểu cho nó kỹ càng vào. Nếu đẹp người mà hỏng nết thì cũng nên xem xét lại trước khi yêu và lấy làm vợ nhé.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here